Recent Posts

Căn bản bảo vệ


Tôi có một người bạn ở giới học thuật, nổi tiếng nhờ viết chính luận, trở thành đối tuợng được các toà báo lớn đặt bài, nhưng ông ấy lại bực tức nói với tôi:
“Tôi thật không hiểu những người đặt bài đó, họ suốt ngày liên tục gọi điện thoại cho tôi, buổi tối lại không ngừng mời tôi ăn cơm, uống rượu, họ lại đặt bài tôi khi đã uống say sưa nghiêng ngửa, họ muốn những bình luận mang tính thời sự mà lại nóng vội muốn ngày hôm sau tôi phải giao bài”.
“Họ cũng không chịu nghĩ, đêm trước đã uống say mèn bí tỉ thì đầu óc làm sao tỉnh táo để viết bài cơ chứ; suốt ngày uống rượu xã giao, nhận điện thoại, thì làm sao có thời gian để tra cứu tài liệu cơ chứ?”
“Vì vậy, tôi lắp điện thoại ghi âm, rảnh thời gian mới trả lời điện thoại. Uống rượu xã giao buổi tối thì phần lớn xin miễn, hôm nay tôi không đến chỗ hẹn, chỉ cần viết xong bản thảo thì ngày hôm sau sẽ còn được mời. Ngược lại, nếu hôm nay tôi đến chỗ hẹn mà hôm sau chất lượng bài viết lại thấp, liên tục mấy lần như vậy thì sẽ không còn có ai mời tôi đi đặt bài nữa!”

Nghe ra thì giống như chuyện cười, nhưng hai câu nói cuối cùng đó lại có ý nghĩa sâu sắc. Bạn sẽ phát hiện con người rất là ký quái, lại rất mâu thuẫn, họ muốn bạn viết ra những tác phẩm thật hay, nhưng có thể suốt ngày đêm quấy rầy bạn; họ muốn tinh thần cầu thủ đội bóng dồi dào, thắng trận này đến trận khác, nhưng có thể mời cầu thủ uống rượu suốt đêm, đến nửa đêm mới cho cầu thủ nghỉ ngơi; họ muốn người già trường thọ, nhưng trong lễ mừng thọ lại chuốc rượu cho người già và ép người già ăn thật nhiều. Một mặt họ cố gắng biểu hiện hết mình sự bợ đỡ nịnh hót khiến người thọ lãnh vì thịnh tình khó từ chối, mang gánh nặng tình cảm; mặt khác, tiếp theo sự tiếp đãi nồng hậu đối với bạn, họ lại có yêu cầu nồng hậu đối với bạn.
Khi bạn thất bại, họ có thể bỏ bạn mà đi.

Triết lý của họ là:
Bạn thành công, vì vậy chúng tôi nịnh nọt bợ đỡ bạn. Vì chúng tôi nịnh nọt bợ đỡ bạn như vậy, nên bạn cần phải thành công. Nếu bạn thất bại thì bạn phụ sự tiếp đãi nồng hậu của chúng tôi.
Không biết bạn nghe xong những điều này thì bạn có cảm tưởng như thế nào? Bạn cảm thấy mọi người thực dụng quá ư? Hay là không dễ gắn bó với thành công?

Kỳ thực thế giới này vốn là như vậy, ví dụ như khi xem kịch, tiếng vỗ tay sẽ kéo theo tiếng vỗ tay nhiều hơn; tiếng huýt gió cũng kéo theo tiếng huýt gió nhiều hơn. Bất luận chúng ta nói “dệt hoa trên gấm chẳng bằng khi rét cho than” (ý nghĩa là” làm cho sự vật đẹp hơn chẳng bằng giúp đỡ khi đang thiếu thốn) như thế nào chăng nữa, thì trong cuộc sống thực tế cái phần “dệt hoa trên gấm” lúc nào cũng nhiều hơn phần “khi rét cho than”.
Vì vậy, khi bạn được nịnh nọt bợ đỡ, thì nhất thiết bạn cần phải chú ý tại sao bạn được nịnh hót bợ đỡ, hơn nữa bạn cần phải biết, nếu mất đi các thứ được nịnh hót bợ đỡ đó, thì bạn cũng có thể mất đi tất cả những gì đã đạt được.

Xin đừng cho rằng tôi quá thực dụng, phủ định mặt siêu hiện thực và giá trị của tình giao hảo. Nhưng tôi muốn nhấn mạnh rằng, trong bất kì tình huống nào, bạn cũng cần phải bảo vệ cái căn bản của bản thân mình, như vị học giả viết bình luận thời sự đó đã nói: “Hôm nay tôi không đến chỗ hẹn, chỉ cần tôi viết xong bản thảo thì ngày hôm sau sẽ còn được mời. Ngược lại, nếu hôm nay tôi đến chỗ hẹn mà hôm sau chất lượng bài viết lại thấp, liên tục mấy lần như vậy thì sẽ không còn có ai mời tôi đi đặt bài nữa!” Lý lẽ này, không chỉ hôm nay đáng để bạn suy ngẫm, mà còn để bạn sử dụng cho suốt cả cuộc đời.

“Trích Sách Vượt Qua Bản Thân”

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *