Recent Posts
  1. Muốn biết mưu tính của một người, hãy nhìn vào ánh ánh mắt họ.
  2. Muốn biết giá trị của một người, thì phải xem đối thủ của họ là ai.
  3. Muốn biết nội tâm của một người trong đục thế nào, hãy xem bạn thân của họ.
  4. Muốn biết tính cách của một người, thì hãy xem chữ viết của họ như thế nào.
  5. Muốn biết một người có vui vẻ hay không, không cần nhìn họ cười, hãy nhìn biểu cảm của họ khi ngủ dậy vào sáng sớm.
  6. Muốn biết bản lĩnh thật sự của một người, hãy xem họ đối mặt như thế nào khi gặp thất bại hoặc khi bị người khác bán đứng.
  7. Muốn biết một người có tấm lòng yêu thương hay không, thì hãy xem họ có thích những động vật nhỏ không.
  8. Muốn biết một người có tu dưỡng hay không, hãy xem khi đi xe buýt họ có nhường chỗ người già và trẻ em không.
  9. Muốn biết một người có tố chất hay không, hãy xem họ có ham những món lợi nhỏ nhoi trước mắt hay không.
  10. Muốn biết bụng dạ của một người tốt xấu ra sao, hãy xem họ có nói xấu ở sau lưng người khác không.

LÚC VỀ GIÀ

1. Lúc về già mình sẽ tuyệt đối không được chủ quan nghĩ rằng còn khoẻ, còn sung sức để nghĩ và làm những việc như hồi thanh niên. Tiền bạc là của con, địa vị là tạm thời, vẻ vang là quá khứ, SỨC KHOẺ là của mình.

2. Lúc về già mình nên quan tâm đến BẢN THÂN, sống thế nào cho vui thì sống, việc nào muốn và thích thì làm, ai nói sao mặc kệ vì mình đâu phải sống vì ý thích hay không thích của người khác, nên sống thật với mình.

3. Lúc về già mình sẽ SỐNG GẦN CON mà không sống chung với bất cứ đứa nào, chỉ sống với…vợ. Nếu cứ thương con cái, sống với chúng nó thể nào cũng đến lúc mình ở trọ trong chính ngôi nhà của mình. Con không có tiền mua nhà thì thuê, không đủ tiền thuê mình hỗ trợ, quyết không ở chung, trai gái dâu rể gì cũng vậy hết, một tuần đến thăm nhau 1 lần vào ngày cuối tuần là đủ.

4. Lúc về già… rất già, nên đặt một chỗ ở một trung tâm DƯỠNG LÃO nào đó. Tiền ít ở chỗ xoàng, tiền nhiều ở chỗ tươm để được chăm sóc y tế tốt và có nhiều cơ hội vui chơi bên bạn đồng trang lứa.

5. Lúc về già nên và chỉ nói hai chữ “ngày xưa” (đúng hơn là những câu chuyện hoài niệm) với BẠN đồng niên, tuyệt đối không nói với lũ trẻ, vì chúng sẽ cho mình bị dở hơi. Với tụi trẻ chỉ nói “ngày mai” và chỉ trả lời khi chúng hỏi. Về lại chốn xưa, gặp lại người thân, cùng nhắc lại những ước mơ thuở nhỏ, cùng bạn học nhớ lại bao chuyện vui thời trai trẻ, có như vậy mới tìm lại được cảm giác của một thời đầy sức sống. Quý trọng và được đắm mình trong những tình cảm chân thành là một niềm vui lớn của tuổi già. Nếu bạn đã cố hết sức mà vẫn không thay đổi tình trạng không hài lòng thì mặc kệ nó! Đó cũng là một sự giải thoát. Chẳng việc gì cố mà được, quả ngắt vội không bao giờ ngọt.

6. Lúc về già, mình sẽ dành thời gian đi THĂM QUAN những vùng đất mà chưa bao giờ đặt chân đến.

7. Lúc về già mình phải thay đổi quan niệm cũ kỹ đi, hãy chia tay với “ông sư khổ hạnh”, hãy làm “CON CHIM BAY LƯỢN”. Cần ăn thì ăn, cần mặc thì mặc, cần chơi thì chơi, luôn luôn nâng cao chất lượng cuộc sống, hưởng thụ những thành quả công nghệ cao, đó mới là ý nghĩa sống của tuổi già.

8. Lúc về già đừng bao giờ đến CƠ QUAN CŨ nếu như chưa nhận được một lời mời trân trọng, vào những dịp đặc biệt.

9. Lúc về già cần HIỂU rõ:
– Hạnh phúc do mình tạo ra. Vui sướng là mục tiêu cuối cùng của đời người, niềm vui ẩn chứa trong những sự việc vụn vặt nhất trong đời sống, mình phải tự tìm lấy. Hạnh phúc là cảm giác, cảm nhận, điều quan trọng là ở tâm trạng.

– Tiền không phải là tất cả nhưng không phải không là gì. Đừng quá coi trọng đồng tiền, càng không nên quá so đo, nếu hiểu ra thì sẽ thấy nó là thứ ngoại thân, khi ra đời chẳng mang đến, khi chết chẳng mang đi. Nếu có người cần giúp, rộng lòng mở hầu bao, đó là một niềm vui lớn. Nếu dùng tiền mua được sức khỏe và niềm vui thì tại sao không bỏ ra mà mua? Nếu dùng tiền mà mua được sự an nhàn tự tại thì đáng lắm chứ! Người khôn biết kiếm tiền biết tiêu tiền. Làm chủ đồng tiền, đừng làm tôi tớ cho nó.

– Cha mẹ yêu con là vô hạn; con yêu cha mẹ là có hạn. Con ốm cha mẹ buồn lo; cha mẹ ốm con nhòm một chút hỏi vài câu là thấy đủ rồi. Con tiêu tiền cha mẹ thoải mái; cha mẹ tiêu tiền con chẳng dễ. Nhà cha mẹ là nhà con; nhà con không phải là nhà cha mẹ. Khác nhau là thế, mình phải coi việc lo liệu cho con là nghĩa vụ, là niềm vui, mà không mong báo đáp, chờ báo đáp là tự làm khổ mình.

– Ốm đau trông cậy ai? Trông cậy con ư? Nếu ốm dai dẳng chẳng có đứa con có hiếu nào ở bên giường đâu. Trông vào bạn đời ư? Người ta lo cho bản thân còn chưa xong, có muốn đỡ đần cũng không làm nổi. Vậy nên cần chuẩn bị tài chính để sẵn sàng thuê người chăm sóc để con cái đỡ vất vả vì mình.

– Người ngu gây bệnh (hút thuốc, say rượu, tham ăn tham uống….). Người dốt chờ bệnh (ốm đau mới đi khám chữa bệnh). Người khôn phòng bệnh, chăm sóc bản thân, chăm sóc cuộc sống. Khát mới uống, đói mới ăn, mệt mới nghỉ, thèm ngủ mới ngủ, ốm mới khám chữa bệnh…. Tất cả đều là muộn.

– Chất lượng cuộc sống của người già cao hay thấp chủ yếu tùy thuộc vào cách tư duy, tư duy tích cực là bất cứ việc gì đều xét theo yếu tố có lợi, dùng tư duy lạc quan để thiết kế cuộc sống tuổi già sẽ làm cho tuổi già đầy sức sống và sự tự tin, cuộc sống có hương vị; tư duy hướng hại là tư duy tiêu cực, sống qua ngày với tâm lý bi quan, sống như vậy sẽ chóng già chóng chết.

– “Hoàn toàn khỏe mạnh” là thân thể, tâm lý và đạo đức đều khỏe mạnh. Tâm lý khỏe mạnh là biết chịu đựng, biết tự chủ, biết giao thiệp; đạo đức khỏe mạnh là có tình thương yêu, sẵn lòng giúp người, có lòng khoan dung, người chăm làm điều thiện sẽ sống lâu.

May 24, 2020

Tối qua tôi mất ngủ, trong lòng trống rỗng, một ngày tiệc tùng và tất bật khiến bản thân trở nên cáu kỉnh mà không hề hay biết. 22:11, tôi nhắn tin “anh ơi, anh ơi…” xong tắt máy.

5:30 sáng, anh đứng ngay trước mặt, nửa lại gần, nửa đứng yên. Chúng tôi nhìn nhau hồi lâu, rồi cả hai cùng mỉm cười!

-Chuyện của Cataleya-

80% phiền não của thế giới này đều có thể giải quyết bằng cách…lên giường đánh một giấc thật ngon. Về phần một nửa còn lại, đợi cho đến khi thức dậy suy nghĩ tiếp là được.

Giấc ngủ cũng là một loại giải thoát. Ngủ rồi sẽ không buồn, không giận, không phiền não, không cô đơn. Ấy là Thượng đế ban tặng cho bạn một khoảng thời gian ngắn để tạm thời quên đi ký ức, một lòng chìm vào mộng đẹp để chữa lành những khổ đau.

-Sưu tầm-

Trên mạng đọc được một đoạn như thế này:

Con người bây giờ khi đau lòng là một loại “tan vỡ không thành tiếng”.

Thoạt nhìn trông rất bình thường, họ vẫn nói cười, đùa giỡn, vẫn nói chuyện với mọi người, ngoài mặt bình tĩnh như chẳng có gì xảy ra. Nhưng trong thực tế, những điều phiền muộn trong lòng đã tích lũy đến đỉnh điểm. Họ sẽ không đập phá lung tung, không rơi nước mắt cũng không làm loạn.

Nhưng có lẽ trong một giây lại đột nhiên tích lũy đến cực điểm như thế, lại chẳng muốn nói chuyện, cũng không thực sự suy sụp, không muốn sống cũng không dám tìm cái chết. Thực sự có rất nhiều người như thế lắm, có khi bạn nhìn thấy một người cười rất vui vẻ và to tiếng, nhưng thật ra nội tâm của người đó đã sớm vỡ vụn thành trăm mảnh.

Thế giới của người trưởng thành, không thể gào khóc một cách điên cuồng cũng không thể làm loạn với người bên cạnh, ngay cả suy sụp cũng phải xếp hàng từ từ xuất hiện.

-Sưu tầm-

Thứ được gọi là cô đơn, có khi sẽ đến mà chẳng hề báo trước. Đối với những người đã có thói quen tồn tại một mình thì cả đời cũng không cảm thấy cô đơn.
Nhưng nếu có một ngày, bạn chợt phát hiện bản thân muốn ở cạnh bên một người khác, vậy khi ấy bạn sẽ hiểu được thế nào là cô đơn..
Người ta không chỉ khóc bằng nước mắt mà còn khóc bằng trái tim…thậm chí khóc bằng chính nụ cười…

-Sưu tầm-

Thằng bạn mới lấy vợ . 1 lần đi nhậu khi đã ngà ngà hơi men a hỏi nó:
– Đm. Sao mày lấy con vợ bằng tuổi vừa già vừa xấu thế
– Đcm ngu thế . yêu nhau bao nhiêu lâu như vậy thì phải cưới chứ sao . con gái nhà người ta muốn bỏ là bỏ à . đàn ông đéo ai làm thế . mày còn trẻ con lắm

Trong cơn say a như bừng tỉnh. Vậy là trước giờ a vẫn chưa lớn. Vẫn chỉ là thằng trẻ con trong cái xác trưởng thành. Bởi 1 lẽ a đang chán cô bé a đã yêu được 3 năm. Chẳng phải cô gái đó không tốt. Cũng chẳng phải cô bé đó phản bội a. Vẫn 1 lòng 1 dạ yêu a chân thành.

Lí do ở đây là a vẫn vậy. A vẫn trẻ trung như năm 18, 20. Còn cô. Thời gian, cuộc sống và chính a đã làm cô đổi khác. Không còn mơn mởn như tuổi trăng tròn. Dù có ăn diện thế nào cũng ko sánh được với các cô bé mới lớn căng tràn nhựa sống a vẫn gặp hàng ngày
A vẫn nghĩ tình yêu dành cho cô đã hết. Giờ chỉ còn lòng thương hại. Một chút tiếc nuối. Hoặc là chưa đủ lí do để a dứt áo ra đi. Giờ đây a nhận ra rằng. Tình yêu chẳng phải là thứ gì đó cao xa như người ta vẫn tưởng tượng. Tự vẽ lên. Tự huyễn hoặc cho nó thật đẹp. Thật khó với tới. Không ai yêu bằng mình. Nhưng thực chất. Đôi khi đơn giản lòng thương hại cũng là tình yêu. Nghĩa vụ cũng là tình yêu. Trách nhiệm với nhau cũng là tình yêu. Chỉ cần còn ở bên nhau. Là ta còn yêu nhau …
A năm đó 23 tuổi

-Sưu tầm-

Nếu một ngày bọn mình chẳng cưới nhau
Anh vẫn thế thôi, lấy một cô vợ khác
Gom những mảnh tình yêu vỡ nát
Anh cất vào lòng, ở một góc xa xăm

Cô vợ của anh chẳng biết chuyện bọn mình
Sẽ sinh những đứa con không gọi em là mẹ
Anh vẫn cười vui, anh nghĩ anh nên thế
Người vợ nào cũng đáng được yêu thương

Em sẽ cũng thế thôi, khi mỗi đứa một đường
Chọn cho mình một người đàn ông khác
Pháo nổ rợp đường, ồn ào tiếng nhạc
Đám cưới rộn ràng, em xúng xính váy hoa

Em có những đứa con, anh chẳng phải là cha
Ngày vẫn nấu ăn, những món chồng em thích
Em vẫn đi chơi, xem phim, du lịch..
Cuộc sống vẫn êm đềm, như chưa biết đến anh

Nhưng giữa bộn bề tất tả chậm nhanh
Còn có đau thương cho tình yêu đã lỡ?
Mơ ước giản đơn, đã trở thành dang dở
Ta sống nửa hồn, nửa đã chết từ lâu

Một nửa hồn đã mất lúc xa nhau
Ta đem chôn cùng những niềm hy vọng
Còn thân xác, vì đời, nên vẫn sống
Vẫn nói cười, vẫn cố tỏ yêu thương

Rồi gặp nhau giữa tấp nập phố phường
Liệu ta có thản nhiên quay mặt
Hay ôm chặt lấy nhau, tủi hờn nước mắt
Bọn mình sẽ thế nào? Nếu ta chẳng cưới nhau…’

(Vũ Ngọc Anh)

-Sưu tầm-

Tôi rất hiếm khi có cảm giác tin tưởng một ai đó. Những người sống một mình quá lâu sẽ đều như tôi. Không phải vì đa nghi hay khó tính, mà là vì không thấy an toàn. Thế giới này rất rộng lớn và xa lạ, người có thể khiến chúng ta gửi gắm lại rất nhỏ bé…

Bình minh trên biển – Thủy Vũ

-Sưu tầm-

– Cô: Em hỏi thật, trong bọn Anh được mấy người tử tế ?

– Tôi : Anh rất thật. Trai tốt không thiếu, nhưng trai không tốt mới được em yêu. Em thích những thứ ở trên cao, em cố với lấy. Nhưng khi ở trên đấy người ta có rất nhiều lựa chọn, và em thì chưa đủ để trở thành cuối cùng . Một hai lần người ta phũ em, lần thứ ba e vẫn chọn tuýp người như thế.

Em cứ tự nguyện hi vọng, tự nguyện yêu rồi lại tự nguyện đau khổ. Mỗi lúc em vật vã, em đều đổ lỗi cho đời em đen đỏ, anh chưa thấy lúc nào em thừa nhận mình sai, mà không thấy sai thì sao biết sửa.

-Sưu tầm-

Có người, được nắm chặt tay người yêu mỗi sáng thức dậy, đó đã là bình yên.
Có người, được đứng trên đỉnh cao tiền tài, danh vọng, đó đã là bình yên.
Có người, được quay về nhà sau một ngày dài mệt mỏi, đó đã là bình yên.
Có người, được ngồi ăn cùng nhau một bữa cơm gia đình, đó đã là bình yên.
Và có người, thấy mọi chuyện xảy ra đúng như mỗi ngày vẫn trải qua, đó đã là bình yên.

Nhưng, có bình yên nào không đổi bằng xót xa?

-Sưu tầm-

Niềm tự hào lớn nhất của người phụ nữ không phải là có nhiều người theo đuổi. Mà là người đàn ông của cô ấy, vì cô ấy mà từ chối rất nhiều người phụ nữ khác.
Niềm tự hào lớn nhất của người đàn ông không phải là quen với nhiều người phụ nữ. Mà là có được một người phụ nữ, đáng giá khiến cho bản thân từ chối những người phụ nữ khác

-Sưu tầm-

“Mỗi ngày, mỗi người trên đời này đều đang kể câu chuyện của chính mình. Điều duy nhất chúng ta có thể làm là cố gắng không cản trở người khác kể chuyện, cũng không nên áp đặt mình vào câu chuyện của người khác.”

[Thành phố hoang vắng]

-Sưu tầm-

Đàn ông độc thân theo đuổi bạn,
cho dù có mộc mạc thế nào thì trong lòng anh ta, bạn vẫn là công chúa.
Đàn ông đã có gia đình theo đuổi bạn,
cho dù có xa hoa cỡ nào thì trong lòng anh ta, bạn chỉ là kỹ nữ.

-Sưu tầm-

Con có thể chi tiền cho người phụ nữ mà mình yêu, nhưng hãy cố gắng kiếm gấp đôi, thậm chí gấp ba lần số đó. Vì đàn ông kém cỏi, thực tế sẽ chẳng ai mê.

Con có thể kiếm được rất nhiều tiền, nhưng đừng bao giờ nghĩ mình đang bao nuôi cô ấy. Vì có những chuyện nếu không có bàn tay phụ nữ, con sẽ chẳng được như bây giờ.

Nếu giữa hai người có xảy ra cãi vã, dù là lỗi của ai, con cũng hãy học cách cúi mình và thứ tha. Ba bảo rồi, đừng so đo với cô gái của cuộc đời con. Làm đàn ông, đến bao dung còn không làm được, thì tư cách gì để vùng vẫy biển khơi?


Thêm nữa, trên đời này không có ai tự nhiên mà hoàn hảo. Nấu ăn, giặt giũ, quán xuyến việc nhà là những điều có thể học được. Hãy nhìn vào nhân phẩm và cách cô ấy chăm sóc bản thân, con sẽ biết trước tương lai của mình.


Và cuối cùng, có thể một ngày cô ấy sẽ từ chối ở cạnh con. Nếu thực sự yêu, con đừng buông lời tàn nhẫn. Hãy thử cho mình một lần níu kéo. Nếu không thể giữ, chúng ta đều biết, ai cũng có lý do phải đi.

-Sưu tầm-

Có người bỏ cuộc đời mà đi như một giấc ngủ quên. Có người bỏ cuộc tình mà đi như người đãng trí. Dù sao cũng đã lãng quên một nơi này để đi về một chốn khác. Phụ đời và phụ người hình như cũng vậy mà thôi. Người ở lại bao giờ cũng nhớ thương một hình bóng mình đã mất. Khó mà quên nhanh, khó mà xóa đi trong lòng một nỗi ngậm ngùi.

 

Tưởng rằng có thể quên dễ dàng một cuộc tình nhưng hóa ra chẳng bao giờ quên được. Mượn cuộc tình này để xóa cuộc tình kia chỉ là một sự vá víu cho tâm hồn. Những mảnh vá ấy chỉ đủ để làm phẳng lặng bên ngoài mà thôi. Mỗi một con người vì ngại chết mà muốn sống. Mỗi một con người vì sợ mất tình mà giữ mãi một lòng nhớ nhung.

 

Cuối cùng thì lòng yêu thương cuộc sống cũng không giữ lại đời người. Cuối cùng thì tình yêu không giữ được người mình yêu…

 

— Trịnh Công Sơn (1996) —
trích từ “Tôi đã mơ thấy chuyến đi của mình …”

Rất nhiều người nói, có rất nhiều khoảnh khắc mơ hồ cực kỳ giống tình yêu.

Rất lâu trước kia, bạn lầm tưởng rằng người đó thích bạn, nếu không, sao họ lại tốt với bạn như thế? Khi trời mưa, họ luôn luôn đưa ô cho bạn, bạn tăng ca, họ sẽ nhớ kỹ món thịt kho tàu mà bạn yêu thích, buổi tối sẽ cùng bạn trò chuyện đến tận khuya.

Cho đến một ngày, bạn nhìn thấy anh ấy nắm tay một cô gái khác đến, mỉm cười giới thiệu cho bạn biết. Bạn mới nhận ra, đây là vở hài kịch bạn từng tham gia, anh ấy chủ động liên hệ với bạn, hứa hẹn với bạn, giúp đỡ bạn, có lẽ chỉ bởi vì trong một khoảng thời gian anh ấy rất rảnh rỗi, rất cô đơn mà thôi, nhưng đáng tiếc, bạn lại vì một khoảnh khắc đó mà hết sức để tâm.

Bạn biết, anh ấy chỉ là trò chuyện với bạn trong khoảng trống của một bữa ăn, mà bạn lại bỏ một bữa cơm tối quan trọng nhất.

Bạn biết, mỗi một chuyện nhỏ nhặt mà anh ấy làm cho mình, bạn đều phóng đại nó rất là to lớn, khiến bạn mỉm cười, giúp bạn mua một ly cà phê, tặng bạn một món quà nhỏ. Lúc trước,trong thế giới của bạn có một quy tắc, đèn đỏ phải dừng lại, đèn xanh thì đi, nhưng người đó lại hết lần này đến lần khác bước vào thế giới của bạn, tùy tiện dừng lại, tùy tiện bỏ đi. Vậy thì sao bạn có thể trách anh ấy đem thế giới của bạn làm cho rối tung lên? Vốn là do bạn cho phép còn gì?

Trừ khi anh ấy nói: “Anh thích em, hãy làm bạn gái của anh.”

Bạn cho rằng người đó thích bạn? Nhưng thực ra, anh ấy đối với người khác cũng như thế.

-Sưu tầm-

“Bạn có thể nhắm mắt trước những thứ mà bản thân không muốn nhìn, nhưng bạn không thể đóng cửa trái tim mình bởi những thứ mà bạn không muốn cảm nhận.”

-Sưu tầm-

Nếu cuộc sống là một trái chanh,

Thì gói đường cũng loanh quanh đâu đó.