Recent Posts

Dùng thời gian và dùng tiền bạc

 

Bạn hỏi tôi “cách dùng thời gian”. Câu trả lời của tôi là: dùng thời gian giống như dùng tiền bạc, nếu bạn biết dùng tiền như thế nào thì cũng phải biết cách dùng thời gian.


Tiền bạc và thời gian, trong tay người “biết dùng” và “không biết dùng” là khác nhau một trời một vực. Người biết quản lý tài sản sẽ dùng tiền bạc có giới hạn, chỉ mua những món đồ, vật dụng cần thiết, thậm chí dùng tiền để kiếm ra tiền, làm tăng thêm tiền bạc của cải. Còn người không biết quản lý tài sản thì sẽ dùng tiền bạc không chút kế hoạch, mua cái này, thêm cái kia, kết cục là đồ mua không ít, nhưng cái cần có lại không có, còn cái mua thì lại không sử dụng tới.

Cũng như thế, người biết dùng thời gian biết cách sắp xếp thời gian, tiến hành công việc tùy theo sự cần thiết của công việc đó, kết quả là không những hoàn thành việc cần làm, mà còn dư ra được thời gian. Còn người không biết dùng thời gian, thì đụng cái này, sờ cái kia, thời gian trôi qua từng phút từng giây, thời gian lãng phí nhiều hơn thời gian sử dụng, thời gian chần chừ nhiều hơn thời gian quyết đoán, thời gian mãi mãi không đủ dùng, công việc mãi mãi không làm xong.


Nói như thế, có thể bạn vẫn chưa hiểu thấu. Thế thì tôi xin đưa ra ví dụ.

Nếu hôm nay tôi đưa cho bạn mấy ngàn Mỹ kim để bạn tự sinh sống, thì bạn sẽ sử dụng món tiền này như thế nào? Bạn sẽ không đi mua trò chơi điện tử trước, bạn cũng không đến nỗi đi xem kịch nghệ ca nhạc trước, mà là giải quyết trước tiên vấn đề ăn, mặc, ở, đi, rồi sau khi nộp xong chi phí học tập thì mớ bắt đầu nghĩ đến truyền hình và các khoản chi phí giải trí khác, đúng thế không?


Vì thế, khi bạn làm bảng thống kê các khoản chi tiêu của bản thân mình, sẽ thấy ra có những khoản chi lớn, đồng thời cũng có những khoản chi nhỏ, những khoản cần thiết thì chi trước, những khoản không cần thiết thì chi sau.

Cũng với lý lẽ như vậy, hôm nay tạo hóa cho bạn thời gian, bạn không thể đi chơi trò chơi điện tử hay xem phim chiếu rạp trước, cũng nhu không xem tiểu thuyết hay nghĩ ngợi lung tung mà trước tiên phải sắp xếp thời gian ngủ, đi học, học bài và học thêm của bản thân. Vì nếu ngủ không đủ thì tình trạng sức khỏe sẽ không được tốt; không bỏ ra thời gian để đi xe thì không thể nào đến trường học; còn việc đi học, học bài là việc quan trọng nhất trong giai đoạn hiện nay với tư cách là người học sinh. Đương nhiên, ngoài những việc này ra, bạn còn phải ăn, giao tế, tiêu khiển và xử lý những việc vặt trong cuộc sống. Cần phải biết phối hợp thời gian, mấy hạng mục trước thì chiếm thời lượng lớn, mấy việc sau thì chiếm thời lượng nhỏ.


Tại sao tôi lại đề xuất vấn đề chiếm tỉ lệ thời gian? Đơn giản thôi, giống như khi bạn có một khoản tiền lớn, bạn sẽ nghĩ đến việc mua những đồ đắt giá trước; ngược lại, khi bạn có một món tiền nhỏ, tất nhiên sẽ chỉ mua những đồ rẻ tiền.

Những người khi có nhiều tiền chỉ biết mua những món đồ rẻ tiền mà không mua nhà cửa, xe cộ thì không được xem là người biết cách dùng tiền.

Cũng thế, nếu bạn có một khoảng thời gian dài mà chỉ dùng nó làm những việc vặt thì cũng không được xem là biết dùng thời gian.

Cần phải vừa biết sử dụng khoảng thời gian dài để hoàn thành công việc chính, vừa phải biết tận dụng những khoảng thời gian ngắn để giải quyết những việc vụn vặt. Ví dụ như khi bạn có hai tháng nghỉ hè, bạn có thể lập một kế hoạch làm một báo cáo nghiên cứu về việc tham gia giải thưởng khoa học Westing. Khi bạn có một tuần nghỉ ngơi, bạn có thể viết một chuyên mục cho báo tường, Khi bạn chỉ có hai ngày nghỉ cuối tuần thì bạn chỉ có thể dùng nó để làm bài, đi xem phim hay mời mấy người bạn đến họp mặt. Nếu trong thời gian rộng rãi của kỳ nghỉ hè mà bạn chỉ dùng để tán gẫu với bạn bè, xem phim, còn trong thời gian eo hẹp của ngày nghỉ cuối tuần lại dùng để viết báo cáo nghiên cứu thì đúng là không biết phân phối sử dụng thời gian.


Có một người lúc nào cũng vội vội vàng vàng làm việc, bạn bè người ấy hỏi tại sao luôn hấp tấp như vậy, sao không chậm rãi thoải mái mà làm. Người đó trả lời: “Tôi làm việc nhanh chính là để tranh thủ thời gian dư thừa. Điều mà các bạn nhìn thấy chỉ là bề mặt vội vàng của tôi, kỳ thực khi tôi quay về nhà, thì tôi lại có thời gian nhàn rỗi nhiều hơn các bạn và tôi có thể làm những điều mà tôi ưa thích ngoài công việc ra”.

Người này đã dùng tốc độ để tranh thủ thời gian, tập hợp những khoảng thời gian ngắn để thành khoảng thời gian dài, thành ra có nhiều thời gian, so sánh với những người làm việc luôn kéo dài lề mề, không bao giờ có thời gian nhàn nhã cả, thì người này đúng là biết sử dụng thời gian.

Chúng ta thường nhìn thấy các bà nội trợ vừa xem truyền hình, vừa đan áo len, do hai công việc này đều nhẹ nhàng cả nên không cần phải tập trung tinh thần một trăm phần trăm vào một hạng mục nào trong đó, vì vậy họ có thể làm hai việc cùng một lúc.

Thế nhưng tôi cũng viết có một nhà văn nữ nổi tiếng, lúc trẻ, để tranh thủ thời gian sáng tác, bà ấy vừa nấu ăn vừa viết lách. Quốc họa đại sư Hoàng Quân Bích thường vừa nói chuyện với những bạn bè đến thăm, vừa vẽ tranh. Đây là điều mà chỉ có người tài ba mới có thể làm được. Do thời gian mà tạo hóa ban cho mọi người đều như nhau, nên người có thành tựu hơn người, thường là vì họ hiểu biết phương pháp một lúc làm hai việc này.


Vì vậy, vào ngày nghỉ, khi bạn ngủ dậy, bạn ngồi đờ đẫn trên giường, như là nghĩ ngợi sắp xếp sử dụng thời gian trong ngày như thế nào, thì xem như là đã lãng phí thời gian. Sao bạn không vừa rửa mặt, đánh răng, ăn sáng, vừa suy nghĩ thời gian trong ngày phải làm gì?


Trước kia, tôi sáng tác tranh đến tận đêm khuya, tôi luôn rửa sạch bảng pha màu và nghiên mực xong rồi mới an tâm đi ngủ, nhưng sau này đã thay đổi, mỗi sáng sau khi thức dậy tôi làm những việc này, vì đêm trước đã mệt mỏi, khi rửa nghiên mực, đầu óc đã lờ mờ, không thể nào nghĩ được chuyện gì khác, chi bằng nhín chút thời gian dậy sớm hơn. Ngày hôm sau khi đầu óc tỉnh táo, vừa rửa mặt vừa suy nghĩ, nhiều linh cảm sáng tác sẽ nảy sinh ra trong thời khắc này.

Có thể bạn sẽ nói, khi làm việc cần phải chuyên tâm, chỉ nên làm một việc trong cùng một thời gian. Tôi nghĩ, đối với những việc cần tập trung tinh thần cao độ như học bài, thì đúng là như vậy, nhưng nếu nói: không thể xem báo khi đợi xe bus, thì không hợp lý lắm! Trong tình huống hoàn cảnh nào đó, có thể cùng lúc làm hai việc hay không, thì cần do chính bản thân bạn quyết định. Nhưng tôi cần nhấn mạnh, trong thời đại coi trọng tốc độ những người chỉ có thể làm một việc trong cùng thời gian thì có thể sẽ bị đào thải.


Tổng kết những điều tôi nói ở trên, nguyên tắc sử dụng thời gian là:

  1. Xác định mức độ cần thiết, nhanh chậm nặng nhẹ của công việc để sắp xếp thời gian theo thứ tự ưu tiên, tránh tình trạng việc cần làm cuối cùng lại không làm xong.
  2. Thời gian nhiều làm việc chính, thời gian ít làm việc phụ, tuyệt đối không bẻ vụn khoảng thời gian dài để xử lý những việc vặt.
  3. Lấy tốc độ tranh thủ thời gian, tập trung những khoảng thời gian ngắn tranh thủ được để thu được nhiều thời gian.
  4. Nếu có thể thì làm nhiều việc trong cùng thời gian, đa nguyên hóa thời gian.

Bạn hãy nghĩ kỹ xem, có phải cách dùng thời gian và cách dùng tiền tạc không khác xa nhau lắm hay sao?

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *