Recent Posts

HÃY LUÔN MẶC ÁO PHAO VÀ BƠI Ở KHU VỰC CÓ CỨU HỘ

 

Cả đời này có lẽ hôm nay là ngày ám ảnh và ko bao giờ quên được đối với bản thân mình và cả gia đình.
Mình chia sẻ để nhắc nhở bản thân và những người có con nhỏ như mình. Dù biển có nông đến đâu:


1. HÃY LUÔN MẶC ÁO PHAO xuống biển.
2. LUÔN GẦN CHỖ ĐÔNG NGƯỜI, CÓ CON NHỎ HÃY CHO NGỒI CHƠI CÁT VÀ NGHỊCH SÓNG SÁT BỜ
3. PHẢI BIẾT BƠI (để bình tĩnh ko cuống và cố chới với có người đến cứu).
4. QUAN TRỌNG VÔ CÙNG: luôn chọn bãi tắm CÓ ĐỘI CỨU HỘ.


Vì dù bạn ở chỗ nông đến ngang bụng nhưng cát lún hay sóng ngược ập đến không biết điều gì xảy ra nữa, chỗ mình đứng cát lún và sóng xoáy sâu, 2 bác đi biển đến cứu đã kể lại là cát lún và nước xoáy cũng kéo họ xuống, nếu ko có cứu hộ đến cứu tất cả mọi người hôm qua chỉ chới với sặc nước biển, nên khi lên đến bờ ko ai còn sức vì đuối nước…


Mình đang viết lại sự việc mà vẫn thấy hoảng loạn và ám ảnh thực sự..


Đây là bãi biển rất thoải, cực sạch, và sóng êm đềm, ra xa đến mấy cũng chỉ ngang bụng, thực sự cảm thấy rất an toàn, nhưng đúng là ko thể nói trước bất cứ điều gì…


Mình và con đứng gần bờ, bế bon (1 tuổi) trên tay, sóng đến ngang bụng (bà ngoại bơi cách đó khoảng 3m), mình thấy nước lên đến ngang ngực rất nhanh mình nhấc con lên gọi bà” Bà ơi con ko bế được bon, bà ơi vào giúp con với”, bà vào đến chỗ mình đang đứng, chuyển bon sang bà bế thấy nước dâng lên nhanh quá, mình và bà cùng nhấc bon lên, sóng ập đến nhấn chìm mình với bà nhưng tay bà vẫn giữ cháu nhâng lên cao, bà và mình cùng hét ôm cháu kêu cứu: “CỨU VỚI CỨU VỚI”. Ông ngoại đứng cách đó 1 đoạn bơi vào (ông bơi cực giỏi và mình đã thở phào, nhưng ông đã hét lên sâu quá rồi, 2 ông bà cùng ôm lấy bon đẩy cháu lên cao để ko bị sặc nước, mình đã bị đẩy ra 1 đoạn khoảng 2m, sóng đánh sặc nước ko thở được chỉ nghe thấy ông nói” cứu với cứu với” cố nhìn ông bà ngoại và bon rồi mình lại bị sóng nhấn chìm xuống biển ( trong đầu nghĩ cả nhà chết rồi, ông bơi giỏi vậy mà ông kêu cứu thực sự là quá nguy hiểm rồi, chỉ nghĩ mong ông bà và bon ko sao, còn mình thế nào cũng được..)


Trời Phật quá thương cả nhà mình, 1 bác mặc áo phao gần đó bơi đến để cùng ông bà nhấc bon lên, mà bác bảo chỗ này sâu quá, nguy hiểm rồi thấy bác cũng gắng sức mà cũng đuối, sóng đến dồn dập nhấn chìm mọi người và cả con mình, mình càng lúc càng thấy xa mọi người, mình bị sóng nhấn chìm tiếp ko thở được chỉ nghe con gào khóc, cố ngóc đầu để gào lên” cứu với, cứu với”, ông ngoại nhìn thấy con gái ngụp thở dưới nước bơi tới đẩy mình vào, ông bảo bơi đi mà chân tay buông thõng ko bơi được, đập tay 2 3 cái lại thấy đi xa hơn, ông lại chìm xuống để đẩy người mình vào, càng đẩy sóng càng đánh cả ông và mình ra xa (nghĩ trong đầu cả 2 ba con cùng chết mất) ông gào lên CỨU VỚI CỨU VỚI..đằng xa nghe chồng mình kêu cứu gọi CỨU HỘ, CỨU CỨU…(chồng mình ôm thằng thứ ba hơn 4 tuổi, đằng xa lao đến, thằng con gào khóc)..


Bà ngoại kể lại: dòng nước biển xoáy sâu xuống, bà và bác áo phao ôm bon nhưng vì là dòng xoáy nên càng cố ngoi lên sóng biển lại nhấn chìm, bà đã cố nói hãy cứu cháu em vào bờ, em thả tay ra bác ơi ko sẽ đuối cả 3, bà ngoại thả tay ra và để sóng đánh trôi, còn cứu hộ lao đến cứu bác bế bon, tung phao cho bà để bám vào..DÒNG NƯỚC XOÁY quá khủng khiếp.


Phía mình có anh cứu hộ lao tới vớt mình lên, bám chặt lấy anh ý và thở dốc… họ đưa mình 1 cái phao cứ thế ôm phao rồi ngóc đầu tìm bà và con mình, thấy bà cách đó 1 đoạn cũng nằm ôm phao như mình, bon được bác mặc áo phao bế đang gào khóc, lúc đó thở phào, rồi mình lả đi, vào bờ bắt đầu tỉnh nhìn thấy bà ngoại, ông ngoại, bác mặc áo phao, a cứu hộ cùng rũ xuống để thở vì quá mệt.. đúng là 1 cảnh tượng kinh hoàng ám ảnh mình..


Khi ngồi viết những dòng này vẫn bị choáng thực sự. Nếu hôm nay mình đứng 1 mình chơi với con, ko có ông bà ngoại của bon, ko có những ng xa lạ cứu thì cả mình và con cùng ông bà chết vì đuối nước…


Con cảm ơn Trời Phật, con cảm ơn tổ tiên, cảm ơn các anh cứu hộ và những ng xa lạ đã cứu cả gia đình con ngày hôm nay.. ko thể biết nói điều gì cảm ơn cảm ơn quá nhiều..


Mọi người đi tắm hãy luôn cẩn thận, luôn phải mặc ÁO PHAO ÁO PHAO ra biển dù biển có nông đến mấy…vì bản thân sẽ ko biết chỗ nào là cát lún, nước xoáy, dòng chảy ngược và luôn đứng gần chỗ đông người..

-Posted by Trang Le-

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *