Recent Posts

Lỗi lầm vô tình

 

 

Có một lưu học sinh trẻ ở Mỹ đi máy bay từ Floria đến New York, cười khúc khích đưa cho nữ tiếp viên hàng không một miếng giấy báo, bên trên viết mấy dòng chữ “Trong người tôi có lựu đạn, tôi muốn cướp máy bay”.

Người nữ tiếp viên cười cười , trả miếng giấy báo lại cho cậu lưu học sinh rồi bỏ đi, mấy phút sau quay trở lại nói: “Anh hãy đưa miếng giấy báo hồi nãy cho tôi xem.”, rồi cầm miếng giấy báo đi.

Khi máy bay đáp xuống phi trường, trên mặt đất xuất hiện gần trăm nhân viên cảnh sát trang bị đầy đủ súng ống bao vây xung quanh máy bay. Tuy cậu lưu học sinh này kêu gào lên “Tôi chỉ đùa giỡn mà thôi, khi tôi đưa miếng giấy báo, những người xung quanh đều nhìn tôi cười, biết đó chỉ là trò đùa, họ có thể làm chứng!”, nhưng vô ích.

Cậu ta bị áp giải lên xe tù đưa đi thẩm vấn, đứng trước hình phạt tù mười lăm năm.

Khi cha từ Đài Bắc quay lại New York, mẹ của con kể lại với cha cái tin mới đăng trên báo này, sau khi kể xong, mẹ của con nói đầy cảm thông:

“Cậu thanh niên này thật đáng thương. Em tin là nếu cậu này là con của chúng ta, bạn của con chúng ta lại xúi giục nó làm trò này thì nó cũng có thể sẽ làm theo”.

Đúng thế. Đây là câu nói khiến người nghe phải sợ hãi, cũng thật sự là nguyên nhân chính khiến mẹ của con kể lại tin này cho cha nghe. Chúng ta đều biết thanh thiếu niên thường dễ phạm những sai lầm vô tình, mà những sai lầm này lại thường dẫn đến những tổn hại suốt đời khó mà bù đắp được.

Vấn đề là, cái gì là vô tâm! Người say rượu lái xe gây tai nạn là có ý sát nhân? Ngẫu nhiên hút thử ma túy, xem là cách thể nghiệm cuộc sống là có ý phạm tội? Khi thi cử, người bạn nhờ chuyển hộ miếng giấy là có ý phạm quy?

Đây là những hành vi không có động cơ xấu nhưng có thể phạm vào tội sát nhân, hút ma túy, thi cử gian lận, nó nặng nhẹ khác nhau nhưng đều lưu lại vết nhơ trong cuộc đời.

Còn tại sao hôm nay cha lại kể cho con nghe câu chuyện này, tin rằng con sớm có những suy nghĩ chín chắn, vi khi cha đang dọn vườn sau, cha phát hiện trên mặt đất rất nhiều nhánh tre nhỏ của pháo thăng thiên, mới biết con thừa dịp cha mẹ không có nhà, con đã rủ bạn con đến đốt pháo.

Con thừa biết việc đốt pháo ở New York là vi phạm pháp luật, con biết rõ là mùa đông trời đất khô ráo, lá mục khắp nơi, rất dễ bắt lửa, thế mà con lại dùng mảnh vườn sát rừng cây của chúng ta để che giấu hành động của mình. Thử tưởng tượng nếu xảy ra hỏa hoạn, bất luận là nhà của chúng ta, của hàng xóm hay rừng cây phía sau, thì trách nhiệm pháp luật và những tổn thất mà chúng ta phải gánh chịu là to lớn biết nhường nào.

Con chắc nhớ mấy năm trước, con đi qua một ngôi nhà, con thấy hai người đang thử mở khóa, con bước tới xem, họ nói với con là không biết ổ khóa có hỏng hay không mà sao không mở được cửa. Thế là con đã nhiệt tình giúp họ mở cửa.

Con chắc cũng còn nhớ có lần bạn con mang đến cung tên có tính sát thương, rồi kép con ra công viên luyện tập khiến hàng xóm báo cảnh sát, ngay lập tức ba xe cảnh sát ập tới.

Hai ngày trước cha lại thấy bạn con để mấy khẩu súng đồ chơi giống y như thật ở trong bụi cây nhà chúng ta, cha lại phát hiện bồn hoa trong nhà bị con và bạn con dùng làm cái bia, bắn nát bồn hoa như tổ ong.

Câu giải thích của con đối với tất cả chuyện này đều là: “Chúng con không có ác ý, chỉ là vô tâm mà thôi!”

Bây giờ con cần phải hiểu, kiểu vô tâm tâm đó có thể dẫn tới hậu quả xấu. Nếu những người mở khóa là kẻ trộm con sẽ bị tội đồng phạm; nếu cung tên và súng của bạn con sát thương người khác, con cũng không thoát khỏi sự liên lụy. Bây giờ con còn nhỏ, nếu sau này con trưởng thành, mà không cẩn thận khi kết giao với bạn bè, lại không biết đánh giá mức độ hành vi của mình, thì e rằng sự vô tâm sẽ gây ra cho con những phiền phức to lớn.

Cuối cùng, cha sẽ kể cho con nghe một câu chuyện xảy ra cách đây mười năm.

Đó là trước lúc cha đến Mỹ, đột nhiên nhận được cú điện thoại của một học sinh cũ, cha nhớ rõ giọng hoảng hốt của cậu ta, nói rằng một người bạn nợ cậu ấy tiền mà không trả, cậu ấy biết rõ đối phương có tiền nhưng làm lơ, lấp liếm không muốn trả, nên nhờ các bạn bè khác giúp đỡ bắt lấy kẻ nợ tiền, bắt hắn trả tiền. Cậu ấy nói là động cơ đòi tiền chỉ là muốn lấy lại tiền của mình chứ không có gì sai trái. Nhưng người nhà của đối phương đã báo cảnh sát, cậu ấy trở thành tội phạm bị truy nã về tội bắt cóc tống tiền.

Mười năm nay, mỗi lần cha thấy những thanh thiếu niên tốt chưa hề phạm tội, gia thế tốt, chỉ vì một giây phút hồ đồ bồng bột mà phạm lỗi lầm lớn, thì cha đều nhớ đến cậu ấy, nghĩ đến một năm đại học cậu ta vừa mới trải qua, nghĩ đến tương lai bị đứt đoạn của cậu ấy.

Hãy nhớ lấy, các bạn trẻ! “Vô tâm” cũng chính là một loại lỗi lầm.

 

 

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *