Recent Posts

LÒNG CAN ĐẢM – DAVID VÀ GOLIATH

 

Xưa ở xứ Bethlehem, có một người đàn ông tên là Jesse sinh sống cùng với tám người con trai lực lưỡng. David là người con út.

Ngay từ hồi còn là một đứa trẻ, David rất khỏe. Khi các anh dẫn cừu ra đồng, cậu chạy theo. Hàng ngày, cậu chạy lên đồi, nghe tiếng nước chảy ở khe suối, nghe chim hót trên cây, chân tay cậu càng ngày càng vạm vỡ, lòng tràn đầy hạnh phúc và sự can đảm. Đôi khi cậu ứng khẩu hát những bài ca từ những điều hay cậu đã nghe và những cảnh đẹp mà cậu nhìn thấy. Đôi mắt cậu rất tinh, đôi tay rất khỏe và tài nhắm bắn của cậu rất chính xác. Khi cậu đã tra đá vào ná, cậu không bao giờ không bắn trúng đích.

 

Khi đã lớn, cậu được giao phó chăn dắt một phần đàn cừu. Một hôm đang nằm trên đồi trông đàn cừu, một con sư tử trong rừng chạy ra vồ một con cừu. David bật ngay dậy và chạy về phía con sư tử. Chẳng sợ cũng chẳng nghĩ gì ngoài việc cứu con cừu. Cậu nhảy vào, nắm bờm sư tử bằng tay không, cậu đã hạ được con sư tử. Một hôm khác, một con gấu đến bắt cừu. Con gấu này cũng bị David hạ.

Sau này, người Phillistine dẫn quân qua cac đồi núi, đuổi hết những người con của Israel khỏi xứ sở của họ. Vua Saul tập hợp quân đội lại, tiến quân đón chặn đường bọn xâm nhập xứ sở của họ. Ba người anh của David đi theo vua, còn David phải ở nhà trong nom đàn cừu.

 

 

“Em con quá nhỏ, hãy ở nhà trông nom đàn cừu”, họ nói với David.

Bốn mươi ngày đã trôi qua, và không có tin tức gì về trận chiến; vì thế ông Jesse gọi David lại nói:

-Con hãy đem số lương thực này đến cho các anh con, và đến trại xem họ đánh đấm ra sao.

Sáng hôm sau, David dậy thật sớm lên đường tìm nơi đóng quân. Đến đấy, cậu nghe thấy tiếng hò hét của quân lính đang dàn trận. Cậu len lỏi đi qua và tìm thấy các anh. Khi cậu đứng nói chuyện với các anh, một sự im lặng bao trùm lên quân đội của vua Saul; và ở phía đồi đối diện là một gã khổng lồ. Gã đi qua đi lại, áo giáp sáng ngời trước ánh mặt trời. Khiên của gã thật nặng, đến nỗi người mạnh nhất trong đội quân của vua Saul cũng không thể nâng lên được, còn gươm bên hông của gã lớn đến nỗi đội quân mạnh nhất cũng không thể cầm và sử dụng.

 

-Đó là gã khổng lồ Goliath, người anh lớn của David nói. – Mỗi ngày gã ta đi lại trên đồi buông lời nhục mạ, chửi bới quan Israel, nhưng không một ai trong chúng ta dám đương đầu với gã.

-Sao? Người dân Israel sợ à? David hỏi.

-Họ dám để cho tên Philistine này thách thức đội quân của Chúa sao? Không một ai dám đứng đối mặt với gã ta sao? Cậu quay lại hỏi hết người này đến người khác.

Eliab, người anh cả của David nghe thế liền nổi giận:

-Em thật hư đốn và kiêu ngạo. Em đã trốn nhà đến đây. Thế em để đàn cừu cho ai trông chứ?

-Đã có người trông nom chúng; cha bảo em đến đây; và em rất mừng là đã đến đây, David đáp. – Em sẽ đến gặp gã khổng lồ kia. Chúa của Israel sẽ đi cùng em nên em sẽ chẳng sợ gã Goliath lẫn đội quân của gã.

 

Binh lính đứng gần đó nghe thấy thế vội đến lều của vua Saul kể lại những lời của David.

-Cho vời cậu ấy đến đây, vua ra lệnh.

Khi David được dẫn đến, vua thấy đó chỉ là chàng trai trẻ, ông cố thuyết phục cậu. Nhưng David vẫn khăng khăng ý mình và kể rằng cậu đã giết được sư tử và gấu với đôi tay trần. Cậu nói:

-Chúa đã cứu con khỏi nanh vuốt chúng thì cũng sẽ cứu con khỏi tên Philistine này.

Rồi vua Saul nói:

-Hãy đi đi, các thánh thần sẽ đi cùng con! Ông ra lệnh lấy áo giáp và mũ che mắt của mình mặc vào cho David, đeo gươm của ông vào thắt lưng của cậu. Nhưng David nói: con không thể nào đánh gã với những thứ này. Con không dùng quen. Rồi cậu bỏ chúng xuống, vì cậu biết mỗi người phải đánh thắng bằng chính vũ khí của mình.

 

 

Cậu đi ra khỏi trại của Israel với cây gậy chăn cừu, túi xách của người mục đồng và cái ná giắt bên hông. Cậu chạy thật nhanh xuống đồi, và khi cậu đến con suối chảy qua chân đồi, cậu dừng lại, chọn năm hòn đá nhọn bỏ vào túi.

Đội quan của vua Saul ở bên này đồi, đội quân Philistine ở bên kia đồi im lặng theo dõi. Gã khổng lồ Goliath đi lại phía David, và khi thấy đó chỉ là một thiếu niên lực lưỡng và nghiêm nghị, gã nổi cơn thịnh nộ:

-Định giao chiến bằng gậy với ta sao? Chẳng lẽ ta là một con chó chắc? Gã gào lên. Người Israel định nhạo ta sao mà gửi một thằng nhóc đến đánh nhau với ta? Hãy quay về đi, không thì ta sẽ ném xác mi cho chim muông và thú dữ đấy.

 

 

 

Nhưng David chẳng sợ gì cả. Cậu dũng cảm nói:

-Ông đến với tôi bằng gươm đao và khiên; còn tôi, tôi đến nhân danh Thiên Chúa, Chúa của đội quân Israel, người mà ông đã nhục mạ..

Gã khổng lồ lao về phía David. David cho tay vao túi và lấy một hòn đá ra. Cậu lắp đá vào ná và con mắt tinh anh của cậu nhắm vào trán Goliath. Viên đá rít lên trong không khí và cắm thẳng vào trán gã khổng lồ. Thân hình gã khổng lồ ngã thẳng xuống đất. Nhanh như chớp, David lao đến chỗ gã khổng lồ ngã sóng soài, giật gươm ra khỏi tay gã và bằng một nhát chém mạnh và gọn, cậu chặt đứt lìa đầu Goliath.

Khi đội quân của Israel nhìn thấy thế, họ bật dậy hò reo và chạy xuống đồi, lao vào đám quân Phillistine còn chưa hết kinh hoàng. Khi nhìn thấy vị tướng dũng mãnh của mình bị một thiếu niên giết chết, họ bỏ chạy để lại lều vải và của cải gia súc lấy được của người Israel.

Trận chiến kết thúc, vua Saul cho vời David lại, ông nói:

-Con sẽ không trở về nhà cha con nữa. Con là con trai ta.

David đã ở lại với vua Saul và trong một thời gian dài cậu chỉ huy đội quân của nhà vua. Tất cả mọi người dân Israel đều trọng vọng cậu và nhiều năm sau, cậu lên ngôi thay thế vua Saul.

 

Bài học từ cổ tích

1- “Biết mình biết ta, trăm trận trăm thắng”.

David thắng vì hiểu áo giáp sắt, khiên lớn sẽ chiếm lợi thế trong một trận đánh giáp lá cà – một chiến thuật mà Goliath nắm rõ và đã từng nhiều lần trải qua. Còn chiến thuật bắn tỉa từ xa thì những ưu điểm kia sẽ không còn tác dụng. Mà bắn tỉa thì lại là môn thể thao ưa thích của David.

2-  Vua thì không phải lúc nào cũng giỏi kỹ thuật chiến đấu, nhưng là người biết và chịu dùng người tài, cũng là người có khả năng tập hợp teamwork.

3- Khi từ chối ai thì nên giải thích nhã nhặn. “Con dùng không quen…”. Chẳng ai thích thú khi bị từ chối cả. Mà ngoài đời thì một số người bị từ chối lại cũng có nhiều quyền hành giống như vua. Sự nhã nhặn là một nghệ thuật thiết yếu.

4- Tin ở Chúa trong mọi trận đánh và Thánh Thần sẽ ở cùng ta.

5- Hãy nhớ rằng trong lúc “dầu sôi lửa bỏng” sẽ chỉ có một mình bạn hành động, đám đông còn lại sẽ chỉ đứng quan sát. Khả năng sinh tồn chính là tự lực cánh sinh.

6- Quan sát kỹ, dùng óc phán đoán chứ đừng có dùng trí tưởng tượng. Ngoài gậy ra thì David còn có ná nữa mà.

7- Khi bạn làm tốt thì việc sẽ tự động đến. David đánh xong thì được “bế” về hoàng cung. Nên khi thấy mình rảnh rang quá là tình hình đang sai quá sai rồi.

8- Học ngành này, đi làm ngành khác là bình thường. Chăn cừu vài năm xong thì cũng lên làm tướng chỉ huy. Nếu David không chịu chăn cừu mà lang thang đi chơi thì kỹ năng bắn tỉa hữu dụng hình thành thế nào được.

 

 

 

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *